Mood: By oneself
Listening to: Autumn Cold
Đêm qua Hoàng lại chơi bài xập xám với bọn Tuấn, Dủng và Chánh. Và lại giống như những lần trước anh lại thua tuy là chỉ thua có mấy mươi đồng. Lần nào củng vậy ban đầu thì anh thắng nhưng về lúc sau thì lại thua, Nó giống như là cái số của anh cuối cùng rồi củng thua. Anh cãm thấy như vậy và rất thất vọng. Chẳng lẻ trong đám bọn này anh củng không mai mắn hay là hơn họ sao ! Anh biết năm nay anh rất là rủi, tuy là cố giử tinh thần lạc quan, anh vẫn không khỏi bồn chồn, lo âu, suy tư cho năm nay. Anh biết đời 1 người sẽ có ít nhất 1 lần rủi tận mạng (dỉ nhiên cái năm mà mình chết thì là năm tận mạnh), đối với anh năm nay là cái năm đó. Cái năm mà anh cho là sẻ quyết định nửa đời sau của anh như thế nao ! Nửa đời đầu của anh cho đến bây giờ có thể nói là bình yên, sung sướng và có thành đạt nhỏ được phần nào. Tuy anh không hơn ai nhưng cuộc sống củng không thể nói là khó khăn, khổ cực hay thiếu thốn. Chỉ có buồn nội tâm là chưa có vợ, áp lực của công việc không được vừa ý. Vấn đề này thì có lẻ đại đa số dân chuyên nghiệp đều có những lúc như vậy, chỉ ít nhiều thôi. Bây giờHoàng đang ở tình thế là sẻ về VN kinh doanh, nhưng anh chưa nghỉ được sẻ là gì ! Thêm vào nửa những ngườ xung quanh anh đều khuyên anh không nên đi. Chính anh củng nhận thấy là mình không nên đi. Anh Lâm 1 người bạn anh mới quen đây, hôm qua đả nóchuyện rất nhiều với anh về cuộc sống ở VN, về tầm hiểu biết, kinh nghiệm làm ăn của em trai anh ở VN. Anh hay đọc báo chí về VN, biết được nhiều cảnh làm ăn ở VN và em trai anh Hùng hiện tại củng vẫn có móc nối với người trong VN để chạy áp phe. Với tầm nhìn của anh thì Hoàng sẻ không làm được gì ở VN, Hoàng sẻ bị người VN lừa vì Hoàng hiền, chậm chạp như 1 anh thư sinh, từ lời nói đến cử chỉ ngay cả nét mặt Hoàng củng quá ngây thơ. Chiều hôm qua, trước mặt Hoàng, Lâm có nói với Hùng vớI giọng nửa đùa nửa thật là “em này muốn về SG làm ăn, nhờ cậu ba chỉ cho, cậu ba thấy thế nào?”. Hùng nhìn Hoàng và lắc lắc cái đầu, “chết ngay” Hùng đáp. “Tụi nó nhìn mặt là gạt liền, không gạt không được. Không gạt thì uổn, không gạt thì người khác củng gạt thôi” Hùng nói 1 hơi không ngưng rồi quảnh nhìn nơi khác. Hoàng như cãm nhận được với những lời này về mình. Những lời này như thấu vào trong trí nhớ anh. Kinh nghiệm về mình cho anh biết là anh quá thật thà, con người anh quá hiền, ít nói và nét mặt không có phong trần, không có gan, không mạnh dạng. Khuôn mặt đẹp trai ngây thơ của anh làm sao mà dân làm ăn có thể tha cho được, giống như dân đi săn mà gặp con nai tơ thử hỏi có bỏ qua không. Đó là nói về dân làm ăn, còn dân giang hồ thì sao ! Hoàng nghỉ rằng có lẻ cũng chẳng bỏ qua cho anh. Nghỉ đến đây long Hoàng nặng triểu âu lo. Hoàng tự nghỉ, 1 trong những lý do mà Hoàng trở về VN đó là muốn học hỏi những kinh nghiệm đó, muốn mình được trở thành lanh lợi, khôn ngoan trong cuộc sống. Tuy nhiên anh bồn chồn, lo sợ mình có khả năng đương đầu, học hỏi và thay đổi được không ! anh có thành công được không ! Và anh phải trả với cái giá gì? …. Dù sao đi nửa Hoàng biết rằng mình củng sẻ và phải về VN sống 1 thời gian.