Ordinary days ....

Jun 1, 2005 at 15:14 o\clock

1st day of Winter

Tháng sáu đả đến, Hoàng vẩn chưa có kế hoạch gì rõ ràng, anh vẩn chưa ghi rỏ chi tiếc và những gì cần làm tại Úc và VN cho chuyến về kinh doanh tại SG. Anh biết rằng trong tháng này anh phải ổn định chương trình của mình, thu xếp những gì mình cần mang theo về VN, ghi rỏ những công việc tại Sydney nên làm thế nào và giao cho ai. Vấn đề tài chánh anh củng chưa nắm rỏ ràng. Những vấn đề này lúc nào củng nằm trong đầu óc Hoàng. Hoàng tung ra khỏi giường, làm dứt đoạn suy tư của mình. Anh bước ra khỏi phòng mình định đến phòng mẹ anh ta xem bà đả thức chưa. Hoàng nghe được giọng nói của mẹ mình đang tiếp điện thoại, khi vừa bước ra khỏi phòng. Cả đêm Hoàng đả bồn chồn ngủ không an giấc, vì đây là lần đầu tiên chỉ có 2 mẹ con ngủ trong nhà. Phòng củ Hoàng thì ở phía trước, con phòng của mẹ anh thì ở đằng sau, cho nên Hoàng không thể nghe được tiếng động gì nếu mẹ Hoàng có vấn đề gì trong đêm tối. Hoàng đả dự định vài ngày sau sẻ dọn về phòng phía sau để ngủ gần bà hơn. Nhìn đồng hồ tường đả 9g sáng rồi. Anh mở tủ lạnh đổ ly sửa tươi uống, xong anh ăn thêm nửa trái táo. Đó là tiêu chuẩn sáng mà anh đả định cho mình mỗi ngày. Trong lúc nhai táo Hoàng quay về mẹ mình và hỏi bà hôm nay có định đi đâu không? Bà tạm ngưng điện thoại và trả lời Hoàng là bà cần đi ra chợ. Anh nói với mẹ mình là nếu muốn đi thì đi bây giờ vì anh chuẩn bị đi bơi. Mẹ anh nghe vậy bèn nói lời chào tạm biệt với người bạn trên điện thoại. Hướng về anh, bà nói là bà cần rửa chén rồi thay quần áo tí nửa mới đi được. Hoàng hiểu tánh mẹ mình, có lẻ bà cần điện vài người bạn để trò chuyện cho nên chưa muốn đi ngay. Hoàng thang nhiên nói với mẹ mình rằng, nếu thế thì tí nửa Thanh người em trai kế anh sẻ đến nhà lấy sổ sách để quên đêm qua, Thanh sẻ đưa mẹ đi chơi. Nói xong anh đi về phòng thay quần và lấy kiếng bơi, khăn tắm cùng dầu gội đầu rồi ra nhà lên xe đi hồ bơi. Trời dạo này không có mưa cho nên tuy là mùa Đông nhưng nắng rất tươi và ấm. Trời thì xanh xanh, chỉ vài làn mây trắng đó đây. Mặt trời đả lên khá cao, tia nắng mặt trời thì choi chói rọi khắp nơi. Vì là ngày thường trong tuần cho nên trên đường củng vắng vẻ người qua lại, vài giây thì lại có 1 vài chiếc xe qua lại trên đường. Hồ bơi cách nhà anh củng không xa lắm, chỉ vái phút xe là anh đả đến hồ bơi. Anh đi vào nhà bơi, nhìn trong hồ anh thấy chỉ có 2 người đang trong hồ. Hồ hôm nay thật là vắng, sau khi đả đưa thẻ hội viên cho nhân viên đống Hoàng đi thẳng vào phòng thay quần áo. Chuẩn bị xong,anh đi thẳng ra hồ và bắt đầu vòng bơi lien quành. Anh vẫn còn cãm giác mệt mõi, lười biếng, chưa tự nhiên với số vòng bơi của mình. Anh vẫn còn phải cố gắng từng vòng bơi, vẫn còn phải đấu tranh với lý trí của mình. Nhưng rồi từng vòng một anh vượt qua,1g20phút anh đả bơi. Một lần nửa anh đả thành công, đả thắng được cái lườI biếng của mình. Tuy có phần hơi mệt nhưng anh hài lòng. Về đến nhà Hoàng vơi 1 dĩa cơm khá nhiều, anh lấy những món ăn còn dư đêm qua sới 1 phần lớn rồi ra phòng giải trí mở tivi xem. Vì hơi mệt nên anh ăn có phần hơi vội, anh không để ý lắm tivi chiếu gì. Hoàng ăn xong dĩa cơm thì củng vừa lúc mẹ anh về. Bà mua thêm hột gà và vài món cải. Không nhìn Hoàng củng biết là lúc nào mẹ anh củng mua đồ ăn về mõi khi đi chợ, đó là thói quen của bà. Hình như nếu đi chợ mà không xài tiền thì bà như rất khó chịu với chính mình. Anh biết thói quen này nhưng lại không hiểu lý do tạI sao, anh rất là thắc mắc. Có phải vì lúc nhỏ bà nghèo không được đi chợ? hay là lúc bà làm ăn cao thời, mỏi khi đi chợ thường phải mua đồ ăn cho thợ? Hoàng vẫn ngồi ở phòng giải trí anh nói giọng về nhà bếp, “3 giờ con sẻ đi Bankstown, má có muốn đi không?”, Mẹ anh trả lời rằng bà ta mệt và muốn ở nhà nghỉ. Nếu Hoàng có đi thì hảy đem giấy báo và quà tặng cho các cháu của bà. Bà củng không quên mút 1 chén suop bao tử nung tiêu cho con gái lớn của bà tức chị 2 của Hoàng. Hoàng dự định là sẻ ghé thăm bà chị 2, báo cho chị biết là 5g chiều sẻ đến nhà dạy cháu Jane. Sau đó anh sẻ đến thăm Lâm để trò chuyện và học hỏi thêm về vấn đế Việt Nam. …