Ordinary days ....

May 30, 2005 at 14:01 o\clock

1 ngày như mọi ngày

Mood: tired
Listening to: emptiness

1 tuầu nửa lại bắt đầu, Hoàng thức giấc lúc 9g20, anh lột vãi lót giường, mềm, gối và những quần aó tuần vừa rồi chưa giặc ra đem để vào máy giặc cho giặc. Rồi anh hâm lại món cài xanh hầm còn dư đêm qua cùng với món hột gà chiên thịt và tí cơm dư để ăn sáng, anh củng không quên uống ly sửa tươi và ăn nửa trái táo. Đây là chương trình bổ dưởng diet của CSIRO mà anh thấy được trên tivi tuần vừa rồi. Hoàng hôm nay không cãm thấy được thoải mái lắm, tuy đêm qua kông lạnh lắm và sang nay trời cũng có nhiều nắng, nhưng mùa Đông đã đến cho nên khí trời lành lạnh. Hoàng dạo này cũng hay ho khô và phần nào nghẹt mũi. Hoàng uống thêm 1 ly nước lạnh rồi ra phòng có tivi mở karaoke hát. Anh hát những bài anh hay hát như là Lời Cuối Cho Em, Triệu Đó Hoa Hồng, Xóm Vắng và Boulevard. Đang hát anh chợt nhớ đến Cầm, anh có hứa là sẻ dạy cô ta lái xe số tay, nghỉ vậy anh ngừng hát, vào phòng mặt cái áo thun đỏ cùng với quần jean rồi ra đường. Trước hết anh đến ngân hàng ANZ đặt cộc 300 đô vào ngân quàn của mình, rồi anh chạy thẳng đến nhà của Cầm. Nhà Cầm cách nhà Hoàng độ 12 phút giờ xe, khi anh đến nhà Cầm thì củng hơn 11g trưa rồi, Cầm đang trong nhà ngồi chờ anh. Anh hỏi Cầm đả ăn sang chưa? Cầm trả lời là đả uống café sửa rồi. Vậy thì bắt đầu tập lái xe vậy, Hoàng nhìn Cầm nói với 1 giọng nhẹ. 2 người cùng bướt ra khỏi nhà Cầm đi về phía hướng xe của Hoàng. Vaò trong xe Hoàng bắt đầu thích nhưng cơ bản về xe như là phảI chỉnh kiếng chiếu hậu 2 bên cùng kiếng sau cho vừa tầm mắt của người lái xe. Cầm cũng biết những cơ bảng này vì cô ta cũng đã có nhiều năm kinh nghiệm lái xe số tự động. Hoàng nói về cách đề máy xe số tay, phần đông xe bây giờ phải đạp clutch thì mới đề máy được, sau đó anh nói về cách vô số, bàn tay phải như thế nào, anh chỉ trên cần số có ghi rõ hướng của các số để giúp người lái xe nhận định. Thí dụ như nếu vào số 1 từ thế đứng xe thì gạt cần số về phía trước hướng về phía trái (phía Tây Bắc), số 2 thì là phía Tây Nam, số 3 thì là Đông Bắc và số 4 thì là Đông Nam. Số 1 vào khi xe trong thế đứng không có di động, số 2 thì khi xe trong vận tốc 1-20 Km/giờ, số 3 thì từ 20-40 Km/giờ và số 4 thì trên 40 Km/giờ. Số 5 thì là số dành cho khi chạy đường trường như là quốc lộ khi xe trên vận tốc 90 Km/giờ. Hoàng cầm lấy số tay và đưa số về số ve cho Cầm xem và nói là vị trí của số ve hơi giống như số 4 nhưng nghiêng về phía Đông nhiều hơn. Anh cũng không quên nhắc Cầm là mõi khi vào số thì phải đạp clutch. Nói xong Hoàng nhìn Cầm hỏi cô ta có hiểu không và Cầm gật đầu cười. Anh ra lệnh cho Cầm đề máy rồi vào số ve, Cầm vào số rồi đạp nhưng bánh xe vẫn chưa lăng, Hoàng nhìn xuống clutch thì thấy Cầm chưa buông clutch. Anh bảo Cầm nhã chân trái ra nhưng máy xe lại ngừng vì cô ta buông clutch nhưng lại không đạp ga. Lần thứ 2 thì cô ta nhớ thế là xe từ ve ra đường. Ra hết con hẽm nhà đến đầu đường Hoàng ra lệnh cho Cầm quẹo trái ra đường lớn. Vì Cầm đả lái xe tự động được nhiều năm cho nên cô ta cũng quen với xe, với đường và với vận tốc của xe. Cô học rất nhanh và chỉ tắt máy xe có vài lần, tuy nhiên cô ta cũng có tí hồi hợp khi thấy có nhiều xe 2 phía. Tập được hơn 1 tiếng thì họ trở về nhà của Cầm. Hoàng không vào nhà, anh nói với cô ta là ngày mai sẽ tập tiếp. Cầm bước vào nhà trong khi Hoàng ve xe ra, anh chạy về nhà thay đồ bơi như đả dự định ….