Ordinary days ....

Jun 4, 2005 at 11:09 o\clock

Vai loi voi em

Mood: Morning thoughts
Listening to: The morning sunshine

Em, Anh biet bat dau email nay nhu the nao day? Anh khong the nao lam theo y em muon duoc. Co le em cung chang muon nghe ly le. Vi neu em da muon nghe ly le thi co le anh da khong can email nay lam gi! Nhung anh cung muon phan tich vi sao anh khong lam theo y cua em. Co le em vi sinh song, vi bao ve moi thu xung quanh minh, vi bao ve chinh minh, bao ve long tu ai tot dinh cua em cho nen em muon tat ca quyen loi deu ve em. Em khong giu chu tin, khong giu loi hua va con dem anh ra lam cho cuoi voi xom gieng em de tao cho em 1 the dien. Rieng anh chu tin la tren het, loi hua cua anh du nho den the nao anh cung phai giu. Anh da co goi tien cho em, cung da co den dia chi em cho de tim em. Do la bang chung chu tin cua anh. Con em che dau, tron tranh anh, doi gat anh ve gia dinh em do la bang chung ve su khong giu chu tin cua em. Du em cho rang minh danh gia, thanh bach trong 1 xa hoi bon chen khong trong sach lam nhung em cung phai dung den nhung phuong cach loi dung ma nhung nguoi bon chen trong xa hoi bun lay dung den. Noi ve tu ai em co le khong thua ai ca, va bay gio em cung khong co gi la bat loi. Nhung noi ve ton trong anh thi em khong co. Nhung cu chi cua em, hanh dong cua em da cho thay nhu vay. Noi 1 cach don gian, du la xa la den dau, 1 nguoi da giup minh trong luc kho khan thi te nhat cung 1 lan gap mat de to loi cam on. Dang nay em tron anh ma con nho nguoi chuyen loi cam on voi anh. Em la nguoi tu ai cao, chac cung hieu dao lam nguoi, cung hieu do khong phai la su ton trong. Sau lan anh den tim em da hon 1.5 nam troi, em cung dau co lien lac voi anh. Tinh co anh gap lai em tren mang, vay ma muon tro chuyen voi em anh phai lam theo y em, phai goi tien cho em de em giu the dien. Noi 1 cach don gian la dung tien de duoc cai danh du tro chuyen voi em. Em da lon, tuoi cung gan 30, da di lam va da len SG song, co the noi em da hieu su doi kha nhieu. Vay thi em hay cho anh hieu cai ly do dieu kien cua em. Co le em can tien, nhung khong lien lac voi anh hon 1 nam em van song binh thang kia ma! Co le em can the dien, nhung khong lien lac voi anh hon 1 nam em van co the dien kia ma! Anh goi tien cho em de chung minh gi? Chung minh la du hon 1 nam roi em van me hoac duoc anh sao! Hay le de cho xom gieng biet em co nguoi yeu hai ngoai. Nhung giua chung ta dau co tinh yeu, nhu vay chang phai em da doi minh, doi xong gieng, doi anh va loi dung anh sao! Con nguoi thi co nhieu mau thuan, nhung chi mau thuan voi chinh minh thoi. Con doi voi nguoi ngoai thi do la su gian doi, doi tra, loi dung. Anh nghi em hoc cao hieu rong cung biet dieu nay. Trong cuoc song cai gi cung co gia cua no ca em. Cai gia cua noi co the la vat chat, tien bac, tinh cam hay la nhung cai gi khac nua. Em song theo y em, lam theo y em thi co le em cung nen biet minh se phai tra bang cai gia nao. Anh khong phu nhan anh co thien cam voi em. Nhung do la thien cam giua 1 con nguoi va 1 con nguoi, hay 1 nguoi nam va 1 nguoi nu. Do khong phai la tinh yeu, cung khong phai la ham me. Anh chua tung hai ai, chi co giup chu khong co hai. Anh cung mong rang minh chua tung lam ai phai buon vi minh. Anh dinh khong viet gi cho em, nhung roi khi viet lai viet nhieu. Do la bang chung anh van nghi ve em. Khong phai trong nhung luc co don nhat nhu em da nghi den anh. Nhung trong nhung ngay binh thuong, nhung ngay dep troi nhu sang hom nay. Su that ma noi thi anh khong co tin vao duyen no, nhung phai noi la anh va em co phan nao duyen voi nhau. Cai duyen nay la cai duyen gap go, cai duyen quen biet tuy xa nhung van la duyen trong doi. Tu ai va tri oc anh khong cho phep anh goi tien theo y cua em. Nhung anh cung co 1 giai phap khac de giup em lay lai the dien cua em nhu em da noi. Anh chi co the hua la se giao tien cho em tai nha em, co mat em neu em dong y. Anh biet chung ta khong phai la nguoi yeu cua nhau, va tien anh cho em cung khong co dieu kien gi ca. Chung ta van la nguoi vo hinh. Chuc em nhieu may man trong cuoc song Anh Hoang

Jun 2, 2005 at 14:42 o\clock

Dòng tư tưởng

Mood: Not happy
Listening to: nothing

Mới đầu tháng mà đả có vài chuyện không mai đến với Hoàng. Nguồn ngân khỏan hang tuần của anh bị giãm vì những lý do ngoài tầm tay mình. Anh nghỉ đến số phận, mỗi 1 người đều có 1 số phận đả định từ khi mới chào đời. Nhưng phần đông không ai biết rỏ số phận của mình và hầu như ai ai củng không chấp nhận số phận mình dù là tốt hay xấu. Nếu mình biết số phận của mình, liệu mình có chấp nhận không? 1 người hiểu biết xa có lẻ sẻ chấp nhận số phận mình. Họ sẻ sống vui vẻ với những gì đến và không đến với họ. Số phận mình thế nào! dỉ nhiên là Hoàng không biết, tuy nhiên Hoàng biết là nếu sống ở Sydney thì cuộc sống của mình có lẻ an phận hơn. 1 điều mà Hoàng tin nhất đó là trong năm nay Hoàng không nên làm bất cứ gì cả. Hoàng sợ rằng có niềm không mai lớn hơn nửa sẻ xãy ra với mình trong những tháng còn lại của năm nay. Qua song cửa xổ anh nhìn ra ngoài trời, màn đêm bao phủ cả trời, đêm nay không biết vì sao đèn đường cũng không cháy! Sự u ám của màn đêm, cái lạnh của mùa Đông đem đến 1 sự cô đơn tận cùng cho 1 trái tim xế chiều. 1 tâm hồn vắng lặng cho 1 nửa đời người đơn côi, không thành công trong sự nghiệp và cuộc đời. Anh của Hoàng nói rất đúng, em Thanh thì có phước trời bang cho cái tính vô tư, Thanh sống rất yên phận, nó làm những gì phải làm, nhận những gì nó có thể có. Nó sống với hiện tại và không có gì khó khăn đến với nó. Còn Hoàng! Anh Hoàng nói là sống khổ tâm, suy nghỉ quá nhiều nhưng lại không làm được gì! Vì anh sống về tâm cho nên cãm tình anh phức tạp, anh lo xa, nghỉ về tương lai, chính vì thế anh không cãm nhận được cái vui của hôm nay, của hiện tại. Đúng như câu người buồn cảnh có vui bao giờ! Những đêm như đêm hôm nay, Hoàng thường nghỉ đến những cô gái mà anh đả quen, những cuộc tình chưa chóm nở mà đả bay xa và những cuộc tình dệt mộng của mình. Đến chừng tuổi này, anh củng không biết anh còn biết yêu nửa không! Hình như cãm xúc của anh đả mệt mõi, dù 1 cô gái có đẹp như thế nào hay có đối xử tốt với anh như thế nào củng không chiếm đoạt được trái tim anh. Nhưng 1 điều anh biết rất rõ đó là đối với những cô gái anh đã quen, anh đều có thiện cãm. Khi những bạn của Hoàng hỏi anh về vấn đề lấy vợ, về tiêu chuẩn của anh. Hoàng thường hay trả lời rằng mình không có tiêu chuẩn, anh không biết mình muốn gì! Nhưng anh biết những gì mình không muốn! Anh củng thường hay lý luận với chính mình, tình yêu không thể dung lý luận mà phân tích hay giải thích. 1 người trong yêu sẻ quên chính mình. Tình yêu là hy sinh mà trong lúc hy sinh mình không biết. Tình yêu là sự dâng hiến mà chính mình củng không hiểu vì sao? Và có lẻ tình yêu chỉ đến với những người tâm hồn chưa vương vấng bụi đời nhiều.

Jun 1, 2005 at 15:14 o\clock

1st day of Winter

Tháng sáu đả đến, Hoàng vẩn chưa có kế hoạch gì rõ ràng, anh vẩn chưa ghi rỏ chi tiếc và những gì cần làm tại Úc và VN cho chuyến về kinh doanh tại SG. Anh biết rằng trong tháng này anh phải ổn định chương trình của mình, thu xếp những gì mình cần mang theo về VN, ghi rỏ những công việc tại Sydney nên làm thế nào và giao cho ai. Vấn đề tài chánh anh củng chưa nắm rỏ ràng. Những vấn đề này lúc nào củng nằm trong đầu óc Hoàng. Hoàng tung ra khỏi giường, làm dứt đoạn suy tư của mình. Anh bước ra khỏi phòng mình định đến phòng mẹ anh ta xem bà đả thức chưa. Hoàng nghe được giọng nói của mẹ mình đang tiếp điện thoại, khi vừa bước ra khỏi phòng. Cả đêm Hoàng đả bồn chồn ngủ không an giấc, vì đây là lần đầu tiên chỉ có 2 mẹ con ngủ trong nhà. Phòng củ Hoàng thì ở phía trước, con phòng của mẹ anh thì ở đằng sau, cho nên Hoàng không thể nghe được tiếng động gì nếu mẹ Hoàng có vấn đề gì trong đêm tối. Hoàng đả dự định vài ngày sau sẻ dọn về phòng phía sau để ngủ gần bà hơn. Nhìn đồng hồ tường đả 9g sáng rồi. Anh mở tủ lạnh đổ ly sửa tươi uống, xong anh ăn thêm nửa trái táo. Đó là tiêu chuẩn sáng mà anh đả định cho mình mỗi ngày. Trong lúc nhai táo Hoàng quay về mẹ mình và hỏi bà hôm nay có định đi đâu không? Bà tạm ngưng điện thoại và trả lời Hoàng là bà cần đi ra chợ. Anh nói với mẹ mình là nếu muốn đi thì đi bây giờ vì anh chuẩn bị đi bơi. Mẹ anh nghe vậy bèn nói lời chào tạm biệt với người bạn trên điện thoại. Hướng về anh, bà nói là bà cần rửa chén rồi thay quần áo tí nửa mới đi được. Hoàng hiểu tánh mẹ mình, có lẻ bà cần điện vài người bạn để trò chuyện cho nên chưa muốn đi ngay. Hoàng thang nhiên nói với mẹ mình rằng, nếu thế thì tí nửa Thanh người em trai kế anh sẻ đến nhà lấy sổ sách để quên đêm qua, Thanh sẻ đưa mẹ đi chơi. Nói xong anh đi về phòng thay quần và lấy kiếng bơi, khăn tắm cùng dầu gội đầu rồi ra nhà lên xe đi hồ bơi. Trời dạo này không có mưa cho nên tuy là mùa Đông nhưng nắng rất tươi và ấm. Trời thì xanh xanh, chỉ vài làn mây trắng đó đây. Mặt trời đả lên khá cao, tia nắng mặt trời thì choi chói rọi khắp nơi. Vì là ngày thường trong tuần cho nên trên đường củng vắng vẻ người qua lại, vài giây thì lại có 1 vài chiếc xe qua lại trên đường. Hồ bơi cách nhà anh củng không xa lắm, chỉ vái phút xe là anh đả đến hồ bơi. Anh đi vào nhà bơi, nhìn trong hồ anh thấy chỉ có 2 người đang trong hồ. Hồ hôm nay thật là vắng, sau khi đả đưa thẻ hội viên cho nhân viên đống Hoàng đi thẳng vào phòng thay quần áo. Chuẩn bị xong,anh đi thẳng ra hồ và bắt đầu vòng bơi lien quành. Anh vẫn còn cãm giác mệt mõi, lười biếng, chưa tự nhiên với số vòng bơi của mình. Anh vẫn còn phải cố gắng từng vòng bơi, vẫn còn phải đấu tranh với lý trí của mình. Nhưng rồi từng vòng một anh vượt qua,1g20phút anh đả bơi. Một lần nửa anh đả thành công, đả thắng được cái lườI biếng của mình. Tuy có phần hơi mệt nhưng anh hài lòng. Về đến nhà Hoàng vơi 1 dĩa cơm khá nhiều, anh lấy những món ăn còn dư đêm qua sới 1 phần lớn rồi ra phòng giải trí mở tivi xem. Vì hơi mệt nên anh ăn có phần hơi vội, anh không để ý lắm tivi chiếu gì. Hoàng ăn xong dĩa cơm thì củng vừa lúc mẹ anh về. Bà mua thêm hột gà và vài món cải. Không nhìn Hoàng củng biết là lúc nào mẹ anh củng mua đồ ăn về mõi khi đi chợ, đó là thói quen của bà. Hình như nếu đi chợ mà không xài tiền thì bà như rất khó chịu với chính mình. Anh biết thói quen này nhưng lại không hiểu lý do tạI sao, anh rất là thắc mắc. Có phải vì lúc nhỏ bà nghèo không được đi chợ? hay là lúc bà làm ăn cao thời, mỏi khi đi chợ thường phải mua đồ ăn cho thợ? Hoàng vẫn ngồi ở phòng giải trí anh nói giọng về nhà bếp, “3 giờ con sẻ đi Bankstown, má có muốn đi không?”, Mẹ anh trả lời rằng bà ta mệt và muốn ở nhà nghỉ. Nếu Hoàng có đi thì hảy đem giấy báo và quà tặng cho các cháu của bà. Bà củng không quên mút 1 chén suop bao tử nung tiêu cho con gái lớn của bà tức chị 2 của Hoàng. Hoàng dự định là sẻ ghé thăm bà chị 2, báo cho chị biết là 5g chiều sẻ đến nhà dạy cháu Jane. Sau đó anh sẻ đến thăm Lâm để trò chuyện và học hỏi thêm về vấn đế Việt Nam. …

May 31, 2005 at 15:25 o\clock

Mẹ đả về ...

Mood: Content
Listening to: the night sound

Me Hoàng du lich hôm nay đả về. 2 tuần theo đoàn du lịch miền Bắc Trung Quốc, thế mà mẹ Hoàng trông rất khỏe và hoat động liên tục. Bà điện thoại cho đứa con trai lớn của mình,trước là báo cho con mình biết bà đả về bình yên, sau là trò chuyện với cháu nội của mình. Sau đó bà nói điện thoại với vài người bạn đả điện đến hỏi thăm bà. Mẹ Hoàng rất thích nói chuyện, bà củng rất thích làm việc, bà không thích ngồi 1 chổ hay yên lặng. Thường thì khi đi du lịch về, người ta hay đi ngủ ngay để dưởng sức hay để thân thể được nghỉ, mẹ Hoàng thì khác, bà thấy sân cỏ trước như quá khô khan, thế là bà mở ống nước tưới sân cỏ, không mai cho bà là dạo này tiểu bang đang thiếu nước trầm trọng và nhà nưóc mới bang lệng chỉ được tưới nước vào ngày thứ 4 và chủ nhật và trước 10g sáng và sau 4g chiều. Càng không mai cho bà đó là công ty nước đang sửa đường nước cho dãy nhà phía sau. Dãy nhà phía sau đường nước bị nghẹt bởi gốc rể của 1 cây cổ thụ đầu gốc đường làm bít ống nước. Công ty nước phải làm lại 1 đường ống nước khác tránh gốc rể của cây cổ thụ. Họ đả làm suốt hơn 1 tuần rồi. Vì thế trên đường nhà Hoàng có vài chiếc xe trucks của công ty đậu. Trong lúc mẹ Hoàng dung ống nước tưới cỏ thì có 1 người thợ đang ăn trưa thấy và nói với bà là không nên tưới cỏ vì nhà nước đang cấm, mẹ Hoàng không biết tiếng anh cho nên chẳng hiểu người thợ đó nói gì. Tuy nhiên bà nhìn cái đồng phục của ông ta và củng đoán được phần nào. Nhưng rồi có 1 người xóm giềng ở cách nhà Hoàng 2 căn, ông ta là người gốc Lào, nhìn thấy người thợ đang nói chuyện vợ mẹ Hoàng, ông ta đoán là mẹ Hoàng chắc không hiểu tiếng anh cho nên ông ta bước đến chào mẹ Hoàng rồi nói chuyện với mẹ Hoàng bằng tiếng phổ thông. Sau khi hiểu rỏ vấn đề cấm tưới nước mẹ Hoàng nói lời xin lổi ông thợ vì bà ta mới đi du lịch về cho nên không biết. Mẹ Hoàng củng nói lời cám ơn với ông xóm giềng rồi đi vào nhà. Bà vào nhà mở nước bồn ra tắm. Khi bà tắm xong thì Hoàng về. Hoàng sáng nay đả đến nhà Cầm để tiếp tục dạy Cầm lái xe số tay. Về đến nhà thấy mẹ mình đả về Hoàng củng yên tâm. Anh hỏi mẹ mình sức khỏe thế nào, chuyến du lịch có vui và mệt không? Mẹ Hoàng thấy Hoàng thì bà ta hăng say nói liên tục, bà kể là đả đi dến Tây Tạng, đi rất nhiều nhà chùa. Tây Tạng toàn là núi không và có ngọn núi cao đến 47 Kms. Bà nói chuyến đi rất mệt, không ai leo núi nổi cho nên phải đi bằng ngựa hay có người trong vùng khiêng trên những cái ghế. Bà khi đến Tây Tạng cũng cãm thấy sợ vì khí hậu quá nóng và phải leo núi, bà lại có tăng song cao. Bà có uống thuốc giãm tăng song và khi leo núi ai ai cũng có thêm bình dưỡng khí. Suốt chuyến đi bà đả ăn chay, đồ ăn o Trung Quốc nấu dầu mở quá nhiều và không hạp vị bà. Bà cũng không quên nói với Hoàng là hành lý của cả đoàn bị thất lạc, sẻ được đưa về Sydney theo chuyến bay khác. Hoàng vừa nghe mẹ mình nói, vừa nhìn bà mà long vui vui vì bà đả bình an trở về, và bà trông rất khỏe. Anh ta nói với mẹ là hảy đi ngủ cho khỏe, còn anh ta thi chuẩn bị đi bơi. Mẹ Hoàng hỏi con không phải đả bơi sáng nay rồi sao? Hoàng không trả lời, đi thẳng về phòng mình. Khi Hoàng đi bơi về thì thấy mẹ mình đả đem những đồ đông lạnh như thịt gà, hải sâm, bao tử heo, cải trắng, cải xanh ra như chuẩn bị nấu ăn tối. Hoàng hỏi mẹ làm gì? Bà nói là nấu ăn tối, tối nay vợ chồng em gái, vợ chồng em trai sẻ qua ăn cơm tối. Hoàng không nói gì. Hoàng nói với mẹ mình là chúng ta nên ăn hết các đồ trong tủ lạnh trước khi mua thêm đồ ăn nhé mẹ? Tao biết làm sao mầy đừng có ra lệnh tao, bà trả lời trong lúc đang rửa chén. Hoàng nghỉ trong bụng, lại nửa rồi, mẹ con lại không hợp khẩu nửa rồi. Bà mới về, gặp nhau chưa được vài tiếng, nói chưa được mấy câu thì là đả chỏi nhau rồi. Hoàng lấy 1 gói mì ăn liền, bò viên đông lạnh, tàu hủ hương cá ra làm 1 tô mì ăn cho đở đói. Anh dung nước súp gà mà mẹ mình đang nấu làm nước cho mì. ….

May 30, 2005 at 14:01 o\clock

1 ngày như mọi ngày

Mood: tired
Listening to: emptiness

1 tuầu nửa lại bắt đầu, Hoàng thức giấc lúc 9g20, anh lột vãi lót giường, mềm, gối và những quần aó tuần vừa rồi chưa giặc ra đem để vào máy giặc cho giặc. Rồi anh hâm lại món cài xanh hầm còn dư đêm qua cùng với món hột gà chiên thịt và tí cơm dư để ăn sáng, anh củng không quên uống ly sửa tươi và ăn nửa trái táo. Đây là chương trình bổ dưởng diet của CSIRO mà anh thấy được trên tivi tuần vừa rồi. Hoàng hôm nay không cãm thấy được thoải mái lắm, tuy đêm qua kông lạnh lắm và sang nay trời cũng có nhiều nắng, nhưng mùa Đông đã đến cho nên khí trời lành lạnh. Hoàng dạo này cũng hay ho khô và phần nào nghẹt mũi. Hoàng uống thêm 1 ly nước lạnh rồi ra phòng có tivi mở karaoke hát. Anh hát những bài anh hay hát như là Lời Cuối Cho Em, Triệu Đó Hoa Hồng, Xóm Vắng và Boulevard. Đang hát anh chợt nhớ đến Cầm, anh có hứa là sẻ dạy cô ta lái xe số tay, nghỉ vậy anh ngừng hát, vào phòng mặt cái áo thun đỏ cùng với quần jean rồi ra đường. Trước hết anh đến ngân hàng ANZ đặt cộc 300 đô vào ngân quàn của mình, rồi anh chạy thẳng đến nhà của Cầm. Nhà Cầm cách nhà Hoàng độ 12 phút giờ xe, khi anh đến nhà Cầm thì củng hơn 11g trưa rồi, Cầm đang trong nhà ngồi chờ anh. Anh hỏi Cầm đả ăn sang chưa? Cầm trả lời là đả uống café sửa rồi. Vậy thì bắt đầu tập lái xe vậy, Hoàng nhìn Cầm nói với 1 giọng nhẹ. 2 người cùng bướt ra khỏi nhà Cầm đi về phía hướng xe của Hoàng. Vaò trong xe Hoàng bắt đầu thích nhưng cơ bản về xe như là phảI chỉnh kiếng chiếu hậu 2 bên cùng kiếng sau cho vừa tầm mắt của người lái xe. Cầm cũng biết những cơ bảng này vì cô ta cũng đã có nhiều năm kinh nghiệm lái xe số tự động. Hoàng nói về cách đề máy xe số tay, phần đông xe bây giờ phải đạp clutch thì mới đề máy được, sau đó anh nói về cách vô số, bàn tay phải như thế nào, anh chỉ trên cần số có ghi rõ hướng của các số để giúp người lái xe nhận định. Thí dụ như nếu vào số 1 từ thế đứng xe thì gạt cần số về phía trước hướng về phía trái (phía Tây Bắc), số 2 thì là phía Tây Nam, số 3 thì là Đông Bắc và số 4 thì là Đông Nam. Số 1 vào khi xe trong thế đứng không có di động, số 2 thì khi xe trong vận tốc 1-20 Km/giờ, số 3 thì từ 20-40 Km/giờ và số 4 thì trên 40 Km/giờ. Số 5 thì là số dành cho khi chạy đường trường như là quốc lộ khi xe trên vận tốc 90 Km/giờ. Hoàng cầm lấy số tay và đưa số về số ve cho Cầm xem và nói là vị trí của số ve hơi giống như số 4 nhưng nghiêng về phía Đông nhiều hơn. Anh cũng không quên nhắc Cầm là mõi khi vào số thì phải đạp clutch. Nói xong Hoàng nhìn Cầm hỏi cô ta có hiểu không và Cầm gật đầu cười. Anh ra lệnh cho Cầm đề máy rồi vào số ve, Cầm vào số rồi đạp nhưng bánh xe vẫn chưa lăng, Hoàng nhìn xuống clutch thì thấy Cầm chưa buông clutch. Anh bảo Cầm nhã chân trái ra nhưng máy xe lại ngừng vì cô ta buông clutch nhưng lại không đạp ga. Lần thứ 2 thì cô ta nhớ thế là xe từ ve ra đường. Ra hết con hẽm nhà đến đầu đường Hoàng ra lệnh cho Cầm quẹo trái ra đường lớn. Vì Cầm đả lái xe tự động được nhiều năm cho nên cô ta cũng quen với xe, với đường và với vận tốc của xe. Cô học rất nhanh và chỉ tắt máy xe có vài lần, tuy nhiên cô ta cũng có tí hồi hợp khi thấy có nhiều xe 2 phía. Tập được hơn 1 tiếng thì họ trở về nhà của Cầm. Hoàng không vào nhà, anh nói với cô ta là ngày mai sẽ tập tiếp. Cầm bước vào nhà trong khi Hoàng ve xe ra, anh chạy về nhà thay đồ bơi như đả dự định ….